Vài dòng về nghề “lấy lỗ làm lãi” trong sử Việt.

Vài dòng về nghề “lấy lỗ làm lãi” trong sử Việt.

FB: Trần Quang Đức
Ảnh của Trần Quang Đức.

Lịch sử gái làng chơi Việt Nam chưa ai viết. Nhưng chắc chắn, cái nghề lấy ”lỗ” làm lãi này là một trong những nghề lâu đời, chưa bao giờ bị cấm tuyệt, dù ở bất cứ nơi nào, thời nào. Đĩ thời Lý Trần, hiện chưa có tư liệu đề cập. Thời Lê, đĩ tập trung ở kinh thành, “chỗ nào cũng có”, đặc biệt ở khu vực doanh trại quân đội. Cuối thời Lê do có quá nhiều binh lính mắc bệnh giang mai nên triều đình buộc phải “lùng bắt đĩ khắp các phố phường, cạo đầu, phạt trượng rồi đuổi đi” (1). Theo mô tả của Lê Thánh Tông (?), các cô bán phấn buôn hương thời này ”Biếng việc nữ công, muốn bề nhan sắc […] Tiếng thót ẽo à ẽo ợt, nết làm chuộng quý, chuộng thanh. Say mây mưa bàn tán mấy cơn, đón nhân tình bằng mèo thấy mỡ […] Làm bạn gửi, lấy chồng quyền, xụt xịt rằng tôi thương tôi thảm, đưa người lâu, rước khách mới, bẻo lẻo chào anh ngược anh xuôi.” (2) v.v. Năm 1501, vua Lê Hiến Tông hạ lệnh cấm các quan trên đường đi theo hầu vua không được mang đĩ đi cùng, bừa bãi tình dục (3). Đến thời Nguyễn, triều đình Việt áp dụng luật nhà Minh, phạt 60 trượng đối với quan lại và con em nhà quan qua đêm với đĩ (4). Có điều, luật này chỉ áp dụng với quan và con quan hưởng tập ấm, không có hình phạt nào áp dụng lên những kẻ mua dâm, bán dâm ngoài dân gian. Trái lại, Nghị định ấn định các thứ thuế thành phố được phép thu trong Hà Nội ban hành ngày 15/3/1892, có quy định “bán thẻ cho gái mại dâm” (5). Rõ ràng nghề bán trôn nuôi miệng đã được công khai, hợp pháp từ lâu. Ngay trong các triều đại tư tưởng Nho giáo độc tôn, nghiêm ngặt nhất như hai triều Lê – Nguyễn, kỹ nữ vẫn tồn tại nghiễm nhiên với tư cách là một nghề, và chẳng có can hệ gì tới cái gọi là ”thuần phong mỹ tục”.
Như vậy, một khi đã không thể cấm tuyệt thì hãy chấp nhận nó, ít nhất dưới góc độ tâm lý, đồng thời đặt ra các phương thức quản lý nhằm bảo đảm sức khỏe cho cộng đồng. Và thay vì rao giảng đạo đức, truyền thống, hãy giải phóng thế hệ sau ra khỏi nhà tù tư tưởng mà thế hệ này tự huyễn hoặc bấy lâu nay!

PS: Nhân tiện nói đến mỹ tục và truyền thống, tôi muốn lưu ý rằng, việc đề cao trinh tiết bất quá chỉ được đẩy mạnh vào thời Nguyễn, và được repeat đến phát ngán vào thời đại ngày nay mà thôi. Đối với phụ nữ miền Bắc, vẫn theo Sơn cư tạp thuật, “tục nước ta đối với việc phòng thân của đàn bà rất là sơ lược, đã hở người lộ mặt, lại còn cùng con trai chung đường chung giếng, giẫm cỏ xem trò, lại còn cùng con trai kề vai chạm lưng, đến khi có người mai mối thì phần nhiều đã mất trinh rồi.” (6) Trong cuốn “Lịch sử tự nhiên, dân sự, chính trị Đàng Ngoài”, Richard cho biết những người phụ nữ bình dân có quyền tự do đi chơi và chăm lo những công việc bên ngoài, thường bị coi là dễ dãi. Họ có thể buông thả, quan hệ với người ngoại quốc, và tự do kết hôn. Trong khi những người vợ của các viên quan lại và những người phụ nữ đặc biệt khác thì bị quản lý chặt chẽ gần giống như những người phụ nữ Trung Hoa. Còn đối với phụ nữ miền trong, John Barrow mô tả phụ nữ Nam Hà vào những năm 1792 – 1793, được phép tự do quan hệ tình dục, ngay cả con gái quan lại cũng từng có nhiều cô quan hệ với Tây để kiếm ít lợi lạc (7). Vài chục năm sau, vua Minh Mạng nhận định, “dân phong tập thói kiêu sa, dâm đãng”, “đám đàn bà Gia Định rất dâm đãng”, “bọn đàn bà dâm đãng, phóng túng, cư xử của chúng thật quá kinh tởm. Bọn đàn ông vốn đã chơi bời phóng đãng thì sao có thể đòi hỏi tiết hạnh của đám vợ ?” (8)

(1) Sơn cư tạp thuật – Nữ lư. Toàn văn: “Nước ta trước đây đĩ điếm phần nhiều tụ tập ở kinh thành và quân doanh, chỗ nào cũng có, riêng phố Hàng Chĩnh, Hàng Cau đông nhất. Đĩ phần nhiều bị giang mai, tục gọi là mụn Xiêm La. Tương truyền khi chinh phạt Xiêm La, tướng sĩ mắc chứng này, về lây cho nhau, đứa phóng đãng trăng hoa hay mắc phải, có khi chết người. Sau năm Mậu Thân (1788), tướng sĩ trấn Bắc Thành phần đông lây bệnh này, nguy cấp khôn cứu, cấm cũng không dứt được. Bèn lùng bắt đĩ khắp các phố phường, cạo đầu, phạt trượng rồi đuổi đi. Đó cũng là một cách làm hay.”
(2) Thập giới cô hồn quốc ngữ văn – Giới hoa nương.
(3) Đại Việt sử ký toàn thư.
(4) Hoàng Việt luật lệ – Hình luật tạp ký.
(5) Recueil de la législation en vigueur en An Nam et au Tonkin (Vựng tập văn bản pháp quy hiện hành ở Trung kỳ và Bắc kỳ).
(6) Sơn cư tạp thuật – Nữ đương cẩn nghiêm.
(7) Một chuyến du hành đến xứ Nam Hà 1792 – 1793.
(8) Minh Mệnh chính yếu.

Advertisements

About To Lich's Blog

THƯỢNG VÀNG - HẠ CÁM!
This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s